TẤM GƯƠNG ĐẠO ĐỨC HỒ CHÍ MINH
ĐI VÀO LỊCH SỬ, Ở LẠI TRONG ĐỜI SỐNG VÀ TÂM HỒN MỖI NGƯỜI
Có những con người khi đi qua cuộc đời đã để lại phía sau mình không chỉ những dấu son của lịch sử, mà còn để lại một ánh sáng âm thầm soi đường cho biết bao thế hệ. Chủ tịch Hồ Chí Minh là một con người như thế.
Người đã đi xa, nhưng cuộc đời, sự nghiệp và tấm gương đạo đức của Người vẫn còn hiện diện trong từng nếp nghĩ, từng việc làm và trong đời sống tinh thần của mỗi người Việt Nam. Bác là kết tinh của những phẩm chất cao đẹp nhất của dân tộc: lòng yêu nước, thương dân, sự giản dị, khiêm nhường, tinh thần trách nhiệm và trên hết là một tình yêu con người vô cùng sâu sắc.
Nhắc đến Bác, chúng ta thường nhớ đến những việc lớn lao mà Người đã làm cho dân tộc. Nhưng có lẽ điều khiến hình ảnh Bác trở nên gần gũi và cảm động hơn cả lại nằm trong những câu chuyện rất đỗi bình dị của đời thường. Bởi ở Bác, đạo đức không phải là những điều xa vời, mà được thể hiện qua từng hành động nhỏ, từng lời nói nhẹ nhàng và cách Người đối xử với những người xung quanh.
Có một câu chuyện về Bác mà mỗi lần đọc lại, tôi vẫn cảm thấy trong lòng mình một sự xúc động đặc biệt.
Một lần, một cán bộ cách mạng lão thành được trực tiếp làm việc với Bác. Trong lúc làm việc, vì có thói quen hút thuốc nên người cán bộ xin phép Bác được hút. Bác đồng ý. Sau khi châm thuốc, người cán bộ tiện tay ném que diêm xuống góc phòng.
Bác không trách mắng. Người chỉ nhẹ nhàng đứng dậy, nhặt que diêm lên, bỏ vào gạt tàn rồi ôn tồn nói:
“Vậy là chú chưa tôn trọng công lao động của các chị lao công.”
Chỉ một câu nói rất nhẹ, nhưng lại khiến người nghe phải suy nghĩ thật lâu.
Một que diêm nhỏ bé tưởng như chẳng đáng bao nhiêu. Một hành động tưởng như rất bình thường, có thể nhiều người sẽ bỏ qua. Nhưng với Bác, phía sau một que diêm bị vứt xuống đất là công sức của một người lao công phải cúi xuống nhặt nó lên. Đó không chỉ là câu chuyện về giữ gìn vệ sinh, mà sâu xa hơn là câu chuyện về sự tôn trọng con người, tôn trọng lao động và biết sống có trách nhiệm với những việc mình làm.
Bác luôn nhắc nhở cán bộ phải rèn luyện đạo đức cách mạng, có ý thức tổ chức và tinh thần phục vụ nhân dân. Với Bác, một việc nhỏ nếu không được sửa chữa có thể trở thành một thói quen xấu; một khuyết điểm nhỏ nếu để lâu có thể dẫn đến những hậu quả lớn.
Điều đó khiến tôi nhận ra rằng: đạo đức không bắt đầu từ những việc lớn lao. Đạo đức bắt đầu từ cách chúng ta làm những việc rất nhỏ mỗi ngày.
Bác thương người lao động không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng sự quan tâm rất cụ thể. Người từng không ngủ được khi nghĩ đến những người dân công phải ngủ ngoài rừng trong điều kiện thiếu thốn; Người cũng trăn trở khi nghe tiếng chổi tre của những người lao công làm việc trong đêm khuya.
Đọc những câu chuyện ấy, tôi càng thấm thía hơn vẻ đẹp trong tư tưởng và nhân cách Hồ Chí Minh: biết yêu thương thì sẽ biết trân trọng; biết trân trọng thì sẽ biết sống có trách nhiệm.
Và có lẽ, đó cũng chính là điều mỗi người chúng ta cần tự hỏi mình trong cuộc sống hôm nay.
Chúng ta có đang vô tình lãng phí thời gian, công sức, vật chất? Có khi nào chúng ta nghĩ rằng “chuyện này nhỏ thôi”, “có người khác lo”, “không phải việc của mình”? Chính những suy nghĩ tưởng như rất nhỏ ấy đôi khi lại tạo nên những thói quen không tốt. Bởi vậy, như bài viết đã nhấn mạnh, chúng ta cần biết quan tâm từ những việc nhỏ nhất, bởi biết làm tốt những việc nhỏ mới có thể làm được những việc lớn.
LIÊN HỆ THỰC TIỄN – TỪ TẤM GƯƠNG CỦA BÁC ĐẾN MỖI THẦY CÔ GIÁO TRƯỜNG THCS GIỒNG ÔNG TỐ
Đối với mỗi cán bộ, giáo viên Trường THCS Giồng Ông Tố, việc học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều thật lớn lao. Điều quan trọng nhất chính là biến những bài học về đạo đức của Bác thành những việc làm cụ thể trong công việc và cuộc sống hằng ngày.
Là người thầy, chúng ta càng cảm nhận sâu sắc hơn ý nghĩa của câu chuyện “que diêm”.
Một người giáo viên mỗi ngày đứng trên bục giảng không chỉ truyền đạt kiến thức mà còn đang gieo những hạt giống nhân cách vào tâm hồn học sinh. Có thể một lời nói của thầy cô hôm nay chỉ là một câu nói rất bình thường, nhưng biết đâu nhiều năm sau, học sinh vẫn còn nhớ. Một hành động nhỏ của giáo viên cũng có thể trở thành bài học sống động hơn cả một bài giảng.
Vì thế, học Bác trước hết là tận tâm với từng tiết dạy, trách nhiệm với từng học sinh, công bằng trong đánh giá, kiên nhẫn với những em còn hạn chế và biết động viên những học sinh đang cần một lời khích lệ.
Có những học sinh học tốt, ngoan ngoãn, dễ gần; nhưng cũng có những em còn gặp khó khăn trong học tập, hoàn cảnh gia đình chưa thuận lợi hoặc đôi khi có những biểu hiện khiến thầy cô phải nhắc nhở nhiều lần. Nếu chỉ nhìn vào kết quả học tập hoặc một vài khuyết điểm trước mắt, chúng ta rất dễ bỏ quên những điều tốt đẹp vẫn đang âm thầm tồn tại trong mỗi em.
Bài học từ Bác nhắc chúng ta rằng: hãy nhìn con người bằng sự yêu thương và trách nhiệm.
Một lời nhắc nhở nhẹ nhàng thay cho một lời quát mắng.
Một lần kiên nhẫn lắng nghe thay cho sự vội vàng phán xét.
Một lời động viên đúng lúc thay cho những lời chê trách.
Một cơ hội sửa sai thay cho việc dán lên học sinh một “nhãn mác”.
Đó cũng là cách người giáo viên gieo vào học sinh những giá trị mà Bác Hồ từng căn dặn: biết yêu thương, biết tôn trọng, biết sống có trách nhiệm và biết trân trọng công sức của người khác.
Trong môi trường Trường THCS Giồng Ông Tố, tinh thần ấy còn được thể hiện qua sự đoàn kết giữa đồng nghiệp. Mỗi thầy cô đều có một vị trí, một nhiệm vụ và một đóng góp riêng. Có người trực tiếp giảng dạy; có người làm công tác chủ nhiệm; có người phụ trách hoạt động Đoàn – Đội; có người âm thầm chăm lo cơ sở vật chất, nề nếp, an toàn trường học và rất nhiều công việc phía sau lớp học.
Có những đóng góp không dễ nhìn thấy, nhưng lại góp phần làm nên một ngôi trường ổn định, thân thiện và phát triển.
Bởi vậy, học Bác còn là biết trân trọng công sức của đồng nghiệp, biết chia sẻ khi đồng nghiệp gặp khó khăn, biết phối hợp vì công việc chung và biết nói lời cảm ơn đối với những đóng góp dù rất nhỏ. Đó chính là tinh thần “từ việc nhỏ làm nên việc lớn”.
Có lẽ, điều kỳ diệu nhất ở tấm gương Hồ Chí Minh không chỉ nằm ở những việc lớn lao Người đã làm cho dân tộc, mà còn ở cách Người biến những điều tưởng như rất nhỏ bé thành những bài học lớn về nhân cách.
Một que diêm nhỏ nhắc chúng ta biết tôn trọng công sức lao động.
Một tiếng chổi tre trong đêm nhắc chúng ta biết yêu thương những người lao động bình dị.
Một lời nhắc nhẹ nhàng nhắc chúng ta biết sửa mình trước khi trách người khác.
Và cả cuộc đời của Bác nhắc mỗi chúng ta rằng: sống đẹp không nhất thiết phải bắt đầu bằng những điều phi thường. Sống đẹp có thể bắt đầu từ một việc rất nhỏ, nhưng được làm bằng một trái tim chân thành và một tinh thần trách nhiệm.
Đối với mỗi thầy cô giáo Trường THCS Giồng Ông Tố, học tập và làm theo Bác chính là tiếp tục giữ ngọn lửa ấy trong từng ngày đến trường: tận tâm với nghề, yêu thương học sinh, đoàn kết với đồng nghiệp, trách nhiệm với công việc và trân trọng mọi giá trị lao động.
Bởi sau cùng, điều chúng ta để lại cho học sinh không chỉ là những kiến thức trong sách vở, mà còn là cách sống, cách ứng xử và cách làm người.
Và biết đâu, một ngày nào đó, khi những học trò của chúng ta trưởng thành, điều các em nhớ nhất về thầy cô không phải là một bài học cụ thể, mà là một ánh mắt động viên, một lời nói ấm áp, một hành động tử tế mà thầy cô đã dành cho mình.
Đó cũng chính là lúc tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh không còn chỉ nằm trong những trang sách hay những câu chuyện kể về Người, mà đã thực sự sống trong mỗi người thầy, người cô và tiếp tục được lan tỏa trong tâm hồn của những thế hệ học trò Trường THCS Giồng Ông Tố.
Cuộc đời và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đã đi vào lịch sử, nhưng hơn thế nữa, Người đã đi vào đời sống và tâm hồn của dân tộc Việt Nam.
Học Bác là học cách sống.
Làm theo Bác là bắt đầu từ những việc nhỏ.
Và lan tỏa tinh thần của Bác chính là để mỗi ngày đến trường trở thành một ngày chúng ta gieo thêm một hạt giống tốt đẹp vào cuộc đời.
Nguồn trích dẫn từ: Câu chuyện bài học Một que diêm - Tác giả: Vũ Trọng Tâm - Nhà xuất bản giáo dục Việt Nam